Thứ Tư, 16 tháng 12, 2015

Cảm nhận về con người và đất nước Anh


Những cảm nhận về đất nước Anh điều quý giá nhất là những trải nghiệm về yêu thương của con người và lối sống hiện đại ở đây.

Có một nước Anh nhẹ nhàng như thế

Tôi là một người khá dễ sống và dễ thích nghi, nhưng để quen được với nhịp điệu và lối sống của người dân London đã làm tôi mất một thời gian không ngắn. Nhưng, dù sao thì, không giống như năm đầu tiên tại xứ sở này, tôi đã quen dần hơn với mọi việc trong năm thứ 2 và giải quyết những khó khăn một cách khá dễ dàng. Những vấn đề như nhà cửa, chọn thực phẩm, học hành cũng như giao thông dường như tôi đã thuộc nằm lòng và khá tự tin khi sống ở thủ đô này. Cho đến khi, tôi vướng phải cái điều mà bất cứ du học sinh nào chắc hẳn cũng phải gặp một lần, đó là hết tiền.
Người ta hay truyền tai nhau câu nói: “Ở London, bước chân ra khỏi nhà là mất tiền”, mà đến lúc hết tiền tôi mới bắt đầu thấm thía. Lúc ấy tôi mới xin vào làm ở McDonalds’, một cửa hàng burger phổ biến ở đây. Với những đồng lương đầu tiên do mình kiếm ra, tôi đã bắt đầu biết cắt giảm chi tiêu sao cho vừa đủ sống, và khi đó tôi mới biết kiếm tiền không hề đơn giản chút nào. Cứ thế, tôi đã chuyển 3 chỗ làm. Hiện tôi làm trong một cửa hàng của Nhật với những đồng nghiệp tuyệt vời, luôn giúp đỡ tôi mỗi lúc khó khăn vất vả nhất.


Tôi đã tìm được cho mình những nơi yên bình để nghỉ ngơi sau những ngày đi làm, đi học mệt mỏi và tận hưởng sự vui vẻ cho chính mình trong không gian riêng ấy. Ví dụ như London về đêm, đó là một thành phố rất khác so với cái nhộn nhịp vào ban ngày, ban đêm tại London là lúc mà tôi có thể nghe thấy tiếng gió xen kẽ với lời hát của những người hát rong cạnh sông Thames, những câu hát quen thuộc trong bài hát Yesterday của The Beatles đã tạo nên một London thực sự lãng mạn về đêm. Samuel Johnson - một tác giả người Anh từng nói: “When a man is tired of London, he is tired of life” (Khi một người đàn ông mệt mỏi với London, người ấy đang mệt mỏi với cuộc sống của họ), vì vậy ở London, cho dù khó khăn, mệt mỏi đến đâu, hãy luôn vui vẻ và đối mặt với thử thách, khi ấy hạnh phúc sẽ luôn mỉm cười với bạn.

Nước Anh trong mắt tôi còn rất nhiều kỷ niệm với những thành phố, những ngôi làng cổ và những điều tôi lần đầu tiên được làm trong đời. Ở đây, tôi đã hình thành được nhân cách và nhận thức về cuộc sống của riêng mình, tự nhận biết những điều đáng học của bạn bè hay nhìn lại những sai lầm đã mắc phải để tránh khỏi trong tương lai. Quan trọng hơn hết, nước Anh là nơi giấc mơ thuở bé của tôi đã trở thành hiện thực, nơi tôi đã được bước đi bằng chính khả năng của mình dù có lúc gặp vất vả, khó khăn. Để rồi tôi có thể kể lại với bạn bè và gia đình khi trở về Việt Nam rằng: “Có một nước Anh nhẹ nhàng như thế trong mắt tôi”.

Hành trình của tôi tại xứ sở sương mù

Tôi đang nỗ lực hoàn thành những năm thực tập cuối cùng ở Anh và sẽ mang những hành trang ấy áp dụng cho trẻ em Việt Nam.

Bài viết này tôi viết ngay đúng vào đêm trăng Rằm, cũng đúng ngày này 2 năm về trước, ngồi trước sân nhà, dưới ánh trăng vàng rực rỡ, cha tôi bỏ dỡ tách trà, bước vào phòng khách và nói rõ to với tôi một câu rất ngắn gọn "cha đồng ý cho con đi học chuyên khoa dinh dưỡng, và hãy quay về Việt Nam con nhé". Sau khi trở về từ Nhật, tôi đã có một công việc ổn định và mức lương cao. Việc tôi quyết định từ bỏ tất cả để sang Anh du học chuyên khoa Dinh dưỡng thật sự là một điều không dễ dàng để thuyết phục gia đình của tôi.

Sau nhiều ngày đắn đo, tôi đã quyết định chia sẻ với cha tôi. Điều tuyệt vời là cha tôi đã đồng ý cho tôi đi theo con đường đam mê của mình. Mang theo hành trang là những lời nhắn nhủ của cha, tôi may mắn nhận được học bổng toàn phần để học tại một trường đại học lớn tại Anh với chuyên khoa mà tôi nguyện sẽ gắn bó suốt đời cho sự nghiệp của tôi “Nutritional Therapy".


Hành trình bắt đầu khi tôi đặt chân tới sân bay quốc tế Birmingham vào những ngày đầu tháng 7. Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác lúc ấy như ngày hôm qua. Đó là ngày thật sự tồi tệ đối với nhiều người trên chuyến bay vì chuyến bay của tôi đã bị trì hoãn một ngày so với lịch bay. Nhưng đối với tôi, đó là một ngày đầy ý nghĩa và nó đã giúp tôi càng quyết tâm hơn trên con đường mình đã chọn. Tôi đã đến trễ một ngày và cũng không có điện thoại để liên lạc, không ai rước tôi ở sân bay, hành lý của tôi bị thất lạc và tồi tệ hơn tôi không có phòng để ngủ lại qua đêm.

Tôi lang thang quanh quẩn nhiều phòng cho thuê một đêm gần đó và quyết định tự an ủi mình: “Mình sẽ ngồi đây đợi, chỉ còn 8 tiếng nữa là trời sẽ sáng, tôi sẽ có một một căn phòng mơ ước của mình, và tôi sẽ tự thưởng cho mình bát phở nóng mang từ Việt Nam sang”. Trong lúc ngồi đó, một bác người Anh đã bắt chuyện với tôi, như thấy rõ từng nét tuyệt vọng trên khuôn mặt của tôi lúc ấy, bác dùng giọng Bắc London trìu mến và rất rõ ràng để chỉ tôi đến một nhà thờ gần đó, nơi mà tôi có thể có một bát soup ấm nồng và một cái nệm êm cho 8 tiếng đầu tiên của hành trình.

Cảm nhận về nước Anh

Tôi là người khá may mắn được đi nhiều nơi, nhiều nước, để trải nghiệm cuộc sống, nền văn hóa, lối sinh hoạt của từng nước. Chuyến đi thăm các trường đại học của Anh đối với tôi thật ấn tượng, ấn tượng bởi những khu phố, tòa nhà cổ kính, với lối kiến trúc rất riêng của thành London nói riêng và của nước Anh nói chung. Tôi còn ấn tượng nơi đây bởi hệ thống giao thông trật tự, ấn tượng bởi thời gian, thời tiết và con người.

Đặt chân đến sân bay Heathrow, tôi gặp nhân viên sân bay cho dù nghiêm túc nhưng cũng khá thân thiện. Tôi ấn tượng với hệ thống tàu điện ngầm từ nơi đón du khách quốc tế tới nội đô London, đi mọi nơi, mọi chỗ bằng tàu điện thật tiện mà rất phù hợp với những du khách phải đi nhiều như tôi. Nhân chuyến công tác kết hợp với du lịch tại thủ đô London, tôi ấn tượng hơn nữa với thời tiết tại London.


Ấn tượng đầu tiên là hệ thống giao thông đặc biệt là tàu điện ngầm từ sân bay Heathrow về nội đô London. Trước khi đi, tôi cũng tìm hiểu qua và biết đến hệ thống tàu điện tại London, nhưng không nghĩ lại phủ sống toàn bộ thành London đến vậy, rất tiện lợi và đặc biệt đúng giờ (bất cứ giờ nào tôi cũng có thể đi du lịch vòng quanh London bằng tàu điện). Thế nên, những ngày làm việc, tôi cũng đi tàu điện; những ngày nghỉ tôi cũng tàu điện mà đi. Chỉ trong khoảng một tuần, tôi khá thành thục các tuyến, đường tàu nơi đi và nơi đến của nội đô London. Khi xuống sân bay, tôi đi Line Piccadilly về đến Livepool Street, tôi đổi tàu District Line để đến Stratford.

Tôi chỉ cần mua chiếc thẻ Oyster để có thể đi bất cứ loại phương tiện công cộng nào vòng quanh London cũng chỉ 67 GPB (tôi sẽ lý giải giá vé tàu ở bài khác, ở bài này tôi chỉ dừng lại bao quát). Tính tiền bảng thì cũng không nhiều, nhưng tính tiền đồng thì cũng hơn 2 triệu đồng tiền Việt. Nếu ở Việt Nam, tính chi phí đi lại như vậy là khá nhiều, nhưng khi tôi ở Anh cũng cảm thấy bình thường vì được đi rất nhiều nơi, đi nhiều loại phương tiện chỉ cần quẹt thẻ là có thể đi lại tự do.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét